Hội Huynh Đệ Người Việt
Tin Nổi Bật
print this page
Bài Mới

Vươt tường lữa bằng các web translators

Đăng bởi Hoi Huynh De Nguoi Viet vào 18.10.13


Một trong những cách vượt tường lữa đơn giản nhất là sử dụng các trang web translators. Google "translators" sẽ cho bạn một số các trang web này. Điển hình là http://translate.google.com và http://www.bing.com/translator. Dưới đây ta hãy sử dụng hai trang web này.

Trong trang http://translate.google.com, gõ web site bạn cần xem ở phần bên trái, thí dụ trang tintuchangngayonline.com, bạn sẽ thấy hiện lên

còn bên bing translator bạn sẽ thấy

Bấm lên 2 hình trên bạn sẽ thấy rõ hơn.

Bấm vào tintuchangngayonline.com bên ô phải bạn sẽ đến trang mình muốn. Nhớ là bạn cần bấm Vietnamese trong 2 trang trên không thì trang bạn đến sẽ hiển thị ngôn ngữ khác, như tiếng Anh.
0 nhận xét
* Huynh Đệ Việt Nam - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Huynh Đệ Việt Nam

Điện thoại VOIP (Internet)

VoIP viết tắt của cụm từ Voice over Internet Protocol. Đơn giản nhất, VoIP sử dụng kết nối internet để cung cấp thông tin liên lạc bằng giọng nói trên các mạng kỹ thuật số thay vì mạng dây đồng truyền thống được cung cấp bởi các công ty điện thoại. Theo kinh nghiệm cá nhân với tốc độ 64 Kbit/giây trở lên âm thanh ở hai đầu giây sẽ rất rõ. Với tốc độ trên internet hiện tại mọi người ở mọi nơi đều có thể cài đặt và sử dụng.

Điện thoại VOIP khác với các loại công nghệ điện thoại Internet như Skype là ta không cần nói chuyện qua máy computer, mà là qua thiết bị điện thoại bàn, và ta có thể gọi đến các số diện thoại bàn hay di động.

Tiện dụng


  1. sử dụng điện thoại bàn để gọi đi
  2. gọi đến bất cứ nơi nào, bất cứ loại điện thoại nào
  3. có thể gài điện thoại vào bất cứ nơi nào có internet. Có nghĩa là bạn có thể đem sang Thái Lan, Nga, Úc v.v... và gắn vào internet là gọi được ngay.

Cài đặt


Có nhiều cách cài đặt điện thoại VOIP nhưng tôi xin đề cập đến loại đơn giản nhất mà tôi đã sử dựng khoảng 5 năm qua như trong hình dưới đây.



Các linh kiện cần có:
  1. bộ chuyển đổi VOIP (VOIP adapter)
  2. internet modem/bộ định tuyến (modem/router), còn gọi là cổng internet
  3. điện thoại bàn
  4. kết nối internet
  5. công ty cung cấp VOIP

Thông thường thì mọi người đã có phần 2, 3 và 4.

Phần 1. Có một số internet modem/router đã có cổng ra VOIP adapter như NetComm NF5 N300, Billion BiPAC 7800VDPX. Bạn google "router with VOIP adapter" sẽ có nhiều modem/router để chọn. Thường thì những loại này khá đắt. Tôi dùng Sipura SPA-2000, một model rất cũ nhưng vẫn còn tốt.

Theo thiển ý bạn nên mua 1 VOIP adapter đển xài nếu bạn dự định đi nhiều nơi. Nếu vậy bạn google "VOIP adapter" sẽ có nhiều nơi để mua.

Nếu bạn dùng internet modem/router/VOIP thì cắm thẳng điện thoại bàn vào cổng ra của nó. Nếu bạn dùng VOIP adapter thì cắm thẳng điện thoại bàn vào cổng ra của nó và cổng vào nó cắm thẳng vào cổng ra của internet modem/router.

Phần 5. Có nhiều công ty cung cấp VOIP. Bạn google "VOIP providers" sẽ có nhiều công ty để chọn. Sau khi chọn 1 công ty, bạn cần đăng ký với công ty đó để kết nối VOIP. Tôi dùng pennytel.com, một công ty của Úc. Có nhiều loại tài khoản để chọn.

Mỗi loại tài khoản có các tiện dụng riêng của nó. Tôi dùng "Freedom plan" của pennytel, qua đó tôi trả $5 đô Úc/tháng và họ cho tôi 120 cú gọi free đến 80 quốc gia trên thế giới.

Sau khi đăng ký với 1 công ty cung cấp VOIP, phần khó là cài đặt các dữ liệu trong VOIP adapter theo đòi hỏi của công ty cung cấp VOIP để kết nối với mạng VOIP của họ.

Dưới đây là cách cài đặt dữ kiện trên Sipura SPA-2000 của tôi:

  1. Nối VOIP adapter vào router và bật điện lên:
    • Nối dây ethernet (dây trong hộp) vào router và VOIP adapter.
    • Nối dây điện thoại bàn vào cổng phone 1 của VOIP adapter.
  2. Cho VOIP adapter 1 địa chỉ (IP address) để sửa đổi 1 số chi tiết trước khi nối vào mạng internet
    • Trên 1 cái computer ở nhà "run ipconfig -all" để kiếm 1 IP address cho VOIP adapter.. Muốn làm việc này cấn phải
      a. Khởi động Start->Run và trong Run window, đánh cmd vào trong Open: box, rồi bấm OK.
    • Trong C:\...\cmd.exe window, đánh ipconfig -all rồi nhấn enter. Command này sẽ hiện ra chi tiết mạng của máy computer. Trong số các chi tiết, dùng chi tiết "IP Address" để chọn 1 IP address cho VOIP adapter. Thường thì ta chọn 1 IP address lớn hơn IP address của máy computer cho voice box. Thí dụ IP address của computer là 192.168.0.100 thì ta chọn IP address cho VOIP adapter là 192.168.0.110.
  3. Ghi IP address cho VOIP adapter. Dùng cái điện thoại nối vào VOIP adapter
    • Bấm **** trên điện thoại và sẽ nghe 1 giọng nói từ VOIP adapter.
    • Bấm 110# để nghe IP address hiện tại của VOIP adapter.
    • Bấm 111# tiếp theo là IP address chọn cho VOIP adapter ở trên. Nhớ bấm * để ghi dấu chấm (.), thí dụ bấm 192*168*0*110 để ghi địa chỉ 192.168.0.110.
    • Bấm 110# để kiểm tra IP address hiện tại của VOIP adapter có đúng với IP address ghi ở trên hay không.
    • Gác điện thoại.
  4. Sửa đổi các chi tiết mạng của VOIP adapter để nối VOIP adapter vào mạng internet
    • Trên máy computer khởi động Internet Explorer (IE) để nối vào voice box. Để làm chuyện này đánh http://[IP address của voice box]. Thí dụ http://192.168.0.110 nếu IP address của voice box là 192.168.0.110.
    • IE sẽ hiện lên trang Sipura Phone Adapter Configuration.
    • Bấm Admin login, rối bấm advanced.
    • Trong trang configuration này mình cần phải đổi Current Gateway, Primary DNS, và Current Netmask.
    • Bấm System, IE sẽ hiện ra phần System.
    • Ghi IP address của gateway ở Gateway. Xem IP address của gateway ở trong ipconfig -all window, nó hiện lên ở Default Gateway.
    • Ghi netmask ở Netmask. Xem netmask ở trong ipconfig -all window, nó hiện lên ở Subnet Mask.
    • Ghi IP address của Primary DNS ở Primary DNS. Xem IP address của Primary DNS ở trong ipconfig -all window, nó hiện lên ở DNS Servers.
    • Bấm Submit All Changes. Bấm xong, IE sẽ hiện lên 1 message từ VOIP adapter bảo ta chờ 5 giây, rồi sẽ hiển thị trang Sipura Phone Adapter Configuration. Kiểm tra mấy chi tiết dưới đây:
      • Line 1 Status (Registration State: Registered).
      • Line 2 Status (Registration State: Registered).

      Nếu 1 trong 2 lines Registration State: Failed thì ta đã làm sai 1 trong các sửa đổi ở trên, kiểm tra lại.
    • Close IE.
Nếu có trở ngại xin thư về Phạm Anh Tuấn ở hộp thư: anhtuanfp@hotmail.com.

0 nhận xét
* Huynh Đệ Việt Nam - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Huynh Đệ Việt Nam

Nội Quy (dự thảo)

Đăng bởi Hoi Huynh De Nguoi Viet vào 6.10.13

Điều 1:

Mọi thành viên phải sinh hoạt
  • theo tinh thần dân chủ
  • tôn trọng lẫn nhau
  • tôn trọng sư thật, minh bạch
  • tôn trọng tín ngưỡng, văn hoá của người khác
  • tôn trọng cá nhân hay tổ chức khác
  • phát huy và bảo tồn văn hoá dân tộc

Điều 2:

Mọi thành viên
  • không được chống phá, nói xấu hay vu khống cá nhân hay tổ chức
  • không tuyên truyền cho cá nhân hay tổ chức khác
  • không phát hành thông tin chưa được kiểm chứng
  • không xuyên tạc lịch sử
Điều 3:

Thành viên có quyền
  • từ bỏ tư cách thành viên của mình
  • tham gia các tổ chức khác
  • yêu cầu Ban Chấp Hành trả lời ra thông báo khi cần

Điều 3:

Thẻ thành viên có hạn là 1 năm và có thể bị huỷ nếu thành viên bị xét vi phạm Nội Quy.

Điều 4:

Có 3 ban điều hành mọi sinh hoạt của Hội: Ban Chấp Hành, Ban Cố Vấn - Giám Sát và Ban Thông Tin. Cả 3 ban có nhiệm kỳ là 1 năm, và mỗi nhiệm kỳ bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 và kết thúc ngày 31 tháng 12 trong năm. Cả 3 ban có 1 trưởng ban, 2 phó ban (nội vụ và ngoại vụ) và 1 thư ký.

Điều 5:

Mọi sửa chửa của Nội Quy này phải có sự đồng ý của ít nhất 1/2 tổng số thành viên và 2/3 tổng số thành viên của 3 ban.

Làm tại Sydney ngày 6 tháng 10, 2013.


Mong quý bạn đóng góp ý kiến cho hoàn chỉnh. Cám ơn.
0 nhận xét
* Huynh Đệ Việt Nam - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Huynh Đệ Việt Nam

Chủ Trương (dự thảo)

Đăng bởi Hoi Huynh De Nguoi Viet vào 5.10.13

Hội Huynh Đệ Người Việt

Tên gọi

Tên gọi là Hội Huynh Đệ Người Việt, tiếng Anh là Vietnamese Brotherhood Society, viết tắc là HHĐNV hay H2D.

Ghi chú: Trong phần trình bày dưới đây từ Hội được dùng thay vì Hội Huynh Đệ Người Việt. Từ Tổ chức dùng dưới đây là nói đến mọi tổ chức như hội đoàn, đảng phái khác hay chính phủ.

Mục đích

  1. Trao đổi thông tin với nhau.
  2. Trau dồi kiến thức, kỹ năng.
  3. Tạo điều kiện cho doanh nghiệp và cá nhân liên hệ và sinh hoạt với nhau.
  4. Tạo điều kiện để thành viên có thể được giúp đở khi bị hiểm nghèo.
  5. [Tự] Đào tạo, phát huy và bảo vệ
    • kiến thức chính trị, xã hội, kinh tế, tài chánh, khoa học, môi trường, giáo dục
    • các giá trị đạo đức
    • các giá trị xã hội như tình thương, tình thân, đoàn kết, tôn trọng, chia xẻ
    • kiến thức về dân chủ, tự do và nhân quyền
    • tinh thần tự chủ, tự cường, tự do dân chủ, độc lập và công bằng
    • thiết lập và triển khai các cơ sở kinh doanh, khoa học và tài chánh nếu điều kiện cho phép
  6. Phát huy và bảo vệ văn hoá dân tộc.
  7. Đào tạo các thế hệ mai sau, nếu có thể, để cống hiến cho đất nước và xã hội.
  8. Đến với nhau trên tình thần tương thân tương trợ, tình huynh đệ, tính nhân bản và tình đoàn kết.
  9. [Tự] Đào tạo các tư duy độc lập, tích cực, phê bình và sáng tạo.
  10. Tạo điều kiện để mọi thành viên sinh hoạt trong một sân chơi bình đẳng.
  11. Là một hội mở nhưng chi tiết cá nhân, ngoại trừ tên, tuổi và nơi cư ngụ, của thành viên sẽ được bảo mật.
  12. Không
    • làm chính trị nhưng không cấm thành viên gia nhập Tổ chức khác hay tham gia chính trị
    • chống hay tuyên truyền cho bất cứ cá nhân hay Tổ chức nào
    • tôn thờ lãnh tụ

Thành viên


  1. Mọi người từ 18 tuổi trở lên bất kể thành phần tôn giáo, dân tộc, tuổi tác, nam nữ, chốn ở đều có quyền gia nhập Hội.
  2. Mọi sinh hoạt của Hội dựa trên các nguyên tắc dân chủ, tự do.
  3. Mọi thành viên có quyền ứng cử và bầu cử không giới hạn.
  4. Mọi hội nghị, hội thảo sẽ diễn ra trên internet qua các phần mềm như Paltalk, Skype. Nếu điều kiện địa lý cho phép các cuộc gặp gỡ có thể tổ chức tại địa phương.

Thông tin


  1. Mọi thành viên có quyền thông tin với nhau, không bị giới hạn hay kiểm soát.
  2. Mọi thông tin liên quan đến Hội phải được kiểm và lưu bởi Ban Thông Tin sau khi được thành lập. Không ai được quyền mệnh danh Hội để phát hành thông tin.
  3. Mọi thông tin phải minh bạch tôn trọng và sự thật.
  4. Mọi thông tin chống lại Tổ chức hay cá nhân, phá hoại tôn giáo, hoặc sự đoàn kết của Hội nói riêng và dân tộc nói chung sẽ bị nghiêm cấm.
  5. Mỗi thành viên sẽ được cấp 1 thẻ thành viên có giá trị 1 năm, 2 năm, 3 hoặc 5 năm tuỳ theo Điều Lệ Hội.

Chi nhánh


Tuỳ theo hoàn cảnh địa lý các chi nhánh của Hội có thể được thành lập. Trước khi thành lập, chi nhánh phải được Ban chấp hành chấp thuận với sự đồng ý của các chi nhánh hiện hữu.

Sáng lập bởi
  1. Phạm Anh Tuấn: kỹ sư điện toán, Sydney, Australia
  2. Vũ Hương Nam: Sydney, Australia 


Mong quý bạn đóng góp ý kiến cho hoàn chỉnh. Cám ơn.


    0 nhận xét
    * Huynh Đệ Việt Nam - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Huynh Đệ Việt Nam

    Bá quyền văn hóa đe dọa Việt Nam

    Đăng bởi Thùy Trâm vào 4.10.13

    Nhìn vào độ chiếm sóng của phim Trung Quốc trên các đài truyền hình ở Việt Nam, nhiều người lo ngại về khả năng Việt Nam bị “đồng hóa” bởi anh bạn láng giềng. Khả năng đó có thật, và nó là biểu hiện của một hình thức bá quyền tinh vi: bá quyền văn hóa - một phần quan trọng trong chính sách bá quyền của nước lớn, một xu hướng đang phát triển mạnh mẽ.

    Diễn viên Trương Quốc Lập trong vai Càn Long (phim "Tể tướng Lưu Gù"), Kỷ Hiểu Lam ("Bản lĩnh Kỷ Hiểu Lam") và một loạt phim "giai điệu chủ" khác

    Giai điệu chủ

    Câu chuyện bắt đầu từ năm 1987...

    Tháng 3-1987, Bộ Phát thanh - Truyền hình Trung Quốc triệu tập một hội nghị gồm đại diện của tất cả các đơn vị sản xuất truyền hình khắp cả nước. Tại đây, Bộ cảnh báo về xu hướng "giải trí hóa" phim ảnh trên sóng truyền hình, đồng thời đưa ra chính sách mới: tích cực, chủ động dồn lực sản xuất những bộ phim "giai điệu chủ" nhằm mục đích truyền bá lịch sử, văn hóa, tư tưởng và thẩm mỹ của Trung Hoa tới mỗi người dân Trung Quốc và thế giới.

    Chính sách này phân loại phim truyền hình thành một số thể loại chính, nằm trong một khái niệm chung mà Chủ tịch Giang Trạch Dân gọi là "giai điệu chủ":

    • Dòng phim về những đề tài mang tính thực tiễn, ca ngợi người tốt việc tốt - gọi chung là phim "thần tượng tuổi trẻ";
    • Dòng phim cổ trang, gồm phim lịch sử ("Tam Quốc Diễn Nghĩa", "Vương triều Ung Chính", "Khang Hy", "Thái Bình Thiên Quốc"…), dã sử ("Tể tướng Lưu Gù", "Hoàn Châu Cách Cách"...)
    • Dòng phim gia tộc luân lý ("Mùa quít chín", "Gia tộc Kim Phần"…)
    • Dòng phim cách mạng, dựng lại ngữ cảnh thời xưa ("Khát vọng", "Câu chuyện Thượng Hải"…) hoặc tái hiện chân dung những nhân vật nổi tiếng (Tôn Trung Sơn, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình…)
    • Dòng phim hình sự, chống tham nhũng ("Xứng danh anh hùng", "Khống chế tuyệt đối"…)

    Những phim này được Nhà nước hỗ trợ nhiều mặt, chẳng hạn ưu tiên chiếu ở các đài địa phương lớn vào giờ vàng.

    Đặc biệt, chúng nằm trong kế hoạch tuyên truyền của Nhà nước: Tất cả các phim, chỉ trừ dòng hình sự, chống tham nhũng, đều được hỗ trợ xuất khẩu, nhằm mục đích cao nhất là phổ biến "giá trị Trung Hoa" tới các quốc gia trong khu vực.

    Trong số những nước mà Trung Quốc hướng tới, Việt Nam nổi lên như một tiền đồn, bởi "đây là nước Đông Nam Á duy nhất chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc thay vì văn hóa Ấn Độ", như lời tác giả Hạo Kiện viết trong cuốn "Phim truyền hình Trung Quốc - nghiên cứu văn hóa và nghiên cứu loại hình" (NXB Điện ảnh Trung Quốc, 2008).

    Phần lớn các phim "giai điệu chủ" đã được giới thiệu ở Việt Nam, khán giả nước ta chẳng xa lạ gì với chúng. Các phim đều được xuất khấu với giá hết sức ưu đãi sang Việt Nam, thậm chí một số phim cho không (như "Khát vọng", "Tây du ký", "Vương triều Ung Chính") theo thỏa thuận hợp tác giữa các đài truyền hình hai nước.

    Ồ ạt "xâm lăng văn hóa"

    Song song với việc xuất khẩu các sản phẩm văn hóa, nhất là phim truyền hình, sang các nước trong khu vực mà đặc biệt là Việt Nam, Trung Quốc cũng tiến hành "Trung Hoa hóa" các sản phẩm của những nước này.

    Bất chấp việc giới truyền thông Việt Nam đưa tin đậm về những phim hợp tác giữa hai nước như "Hà Nội Hà Nội" hay "Nguyễn Ái Quốc ở Hong Kong", các bộ phim này chưa bao giờ được ưu tiên chiếu giờ vàng trên sóng truyền hình của bất cứ đài nào ở Trung Quốc. Ví dụ, "Hà Nội Hà Nội" chỉ được phát trên đài tỉnh Quảng Tây, Nam Ninh vào lúc… đêm khuya thanh vắng.

    Với nhiều tác phẩm điện ảnh và truyền hình nổi tiếng đến từ các nước khác, Trung Quốc thực hiện làm mờ tính nước ngoài của chúng. "Vua Kungfu" (Forbidden Kingdom) dù là phim của Mỹ và từ đạo diễn đến quay phim, phục trang đều là người Mỹ, nhưng khi đến đại lục, phim mặc nhiên được giới truyền thông nhào nặn thành sản phẩm Trung Hoa.

    Lý Mỹ Kỳ (Maggie Q), mẹ là người Việt, cha mang quốc tịch Mỹ, sinh tại Hawaii, nhưng vẫn bị đa số khán giả Trung Quốc nghĩ là người Hoa

    Các ngôi sao châu Á của Hollywood cũng bị "Trung Hoa hóa" tương tự. Khán giả Trung Quốc nói riêng và châu Á nói chung dễ lầm tưởng rằng Dương Tử Quỳnh, Maggie Q. (Lý Mỹ Kỳ - mẹ là người Việt Nam) là người đại lục.

    Trung Quốc cũng khéo léo lờ đi chuyện quốc tịch của nhiều diễn viên nổi tiếng trong nước họ: Hầu như rất ít người biết rằng ngôi sao Trương Thiết Lâm mang quốc tịch Anh, Tư Cầm Cao Oa là người Thụy Sĩ, Ninh Tĩnh là người Pháp, còn mỹ nhân Chương Tử Di gốc gác Hong Kong.

    Lý Mỹ Kỳ (Maggie Q.), mẹ là người Việt, cha quốc tịch Mỹ, sinh tại Hawaii, nhưng vẫn bị đa số khán giả Trung Quốc nghĩ là người Hoa.

    Đằng sau chiến lược xuất khẩu văn hóa của Trung Quốc

    Một nước lớn với dân số hùng hậu như Trung Quốc khó mà chấp nhận tầm ảnh hưởng ít ỏi ở thế giới. Và trên con đường "trỗi dậy hòa bình" để trở thành bá quyền ít nhất là trong khu vực, Trung Quốc mau chóng nhận thấy sức mạnh của văn hóa - thứ "quyền lực mềm" đầy quyến rũ.

    Chẳng riêng Trung Quốc biết điều đó. Như một nhà nghiên cứu người Hungary, Márkus Péter, đã viết: Trong lịch sử quan hệ quốc tế, thoạt tiên, khi không có sự khác biệt đáng kể trong kỹ thuật, sức mạnh chân tay - quân sự thô kệch còn chiếm vai trò chế ngự. Thế kỷ 16-19, những mối quan hệ kỹ thuật - kinh tế từng bước chiếm ưu thế. Từ thế kỷ 20, văn hóa và truyền thông bắt đầu lên ngôi.

    Bên cạnh kinh tế và quân sự, các quốc gia sẽ thực hiện cả tham vọng gây ảnh hưởng và lấn át các nước khác trên bình diện văn hóa, tư tưởng. Sau Chiến tranh Lạnh, ở châu Âu, bên cạnh ngoại giao về chính trị và kinh tế, thì ngoại giao văn hóa ngày càng nở rộ, và dần dần sẽ trở thành hình thức bá quyền chủ yếu.

    Pháp và Đức là hai quốc gia rất chú trọng tới vấn đề "bá quyền văn hóa" này. Các hoạt động “xuất khẩu văn hóa” của họ được tiến hành mạnh mẽ. Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy điều đó ngay tại Việt Nam: Chương trình hoạt động thường niên của Trung tâm Văn hóa Pháp (L’Espace) và Viện Goethe sôi nổi hơn hẳn so với Hội đồng Anh (British Council) hay Viện Cervantes của Tây Ban Nha.

    Và đến đây thì chúng ta cũng có thể nhận thấy những hình thức ngoại giao văn hóa mà Trung Quốc đang tiến hành đối với Việt Nam, trong nhiều ví dụ thực tế. Phim truyền hình Trung Quốc chiếm sóng các đài ở Việt Nam, cả trung ương lẫn địa phương. Khán giả thuộc sử Trung Quốc hơn sử Việt Nam. Các ca sĩ thời thượng rành rẽ về trang phục của đời Thanh và chắc chắn là sẽ không trả lời được câu hỏi vua chúa nhà Nguyễn ngày xưa ăn mặc như thế nào.

    Ngay trong giới trí thức, tâm lý sùng bái văn hóa Trung Hoa đã rất nặng. Một số đông trí thức Việt Nam có thể dễ dàng trích dẫn các điển tích, điển cố của Trung Hoa thay vì của phương Tây hay thậm chí của chính nước mình. Nói tới văn hóa Trung Hoa là nói tới một nền văn học với những tác phẩm vĩ đại, tới triết học thâm sâu, tới sân khấu kinh kịch có sức sống trường tồn, tới điện ảnh với những nhân tài mà ngay cả Hollywood cũng phải kiêng nể.

    Điều này không sai, tuy nhiên, cái đáng nói ở đây là nhiều trí thức Việt Nam luôn vị nể quá mức thay vì đặt văn hóa Trung Hoa vào tương quan đúng mực với các nền văn hóa khác trên thế giới - cũng rực rỡ và vĩ đại như thế.

    Khái niệm bá quyền văn hóa - tư tưởng mãi tới thập niên 30 của thế kỷ 20 mới ra đời. Trên thực tế, Trung Quốc đã thực hiện bá quyền văn hóa - tư tưởng với láng giềng Việt Nam suốt mấy nghìn năm qua. Ngày nay, với sự phát triển của truyền thông, dường như cuộc "xâm lăng văn hóa" này diễn ra một cách mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Hai thủ tướng chứng kiến lễ ký các văn kiện quan trọng, gồm cả thỏa thuận thành lập Học viện Khổng Tử tại Việt Nam. Ảnh: VGP (bariavungtau.com)

    Vấn đề đến từ phía những kẻ bị “xâm lăng”

    Bá quyền không đơn thuần là sức mạnh bạo lực, vì vậy, để có được bá quyền, không thể thiếu được cách cư xử mang tính đồng thuận, chấp nhận và góp phần của những kẻ bị bá quyền.

    Riêng trên địa hạt văn hóa - tư tưởng, các học giả nghiên cứu về bá quyền văn hóa đều cho rằng bá quyền văn hóa, nếu được thực hiện, không thể thiếu sự đồng thuận một phần hoặc toàn thể của kẻ bị bá quyền.

    Như thế, việc Trung Quốc tiến hành bá quyền văn hóa thành công còn phụ thuộc cả vào cách cư xử của nước bị bá quyền, ở đây là Việt Nam.

    Điều đó nghĩa là Việt Nam cần có thái độ và ứng xử phù hợp. Chẳng hạn, nên có sự trao đổi văn hóa song phương với Trung Quốc một cách tương xứng.

    Việt Nam có thể thỏa thuận các chương trình trao đổi văn hóa với Trung Quốc, theo đó, đồng thời với việc nhập khẩu các sản phẩm văn hóa của nước láng giềng, Việt Nam sẽ xuất khẩu văn hóa theo hướng ngược lại, xuất bản sách, tổ chức những ngày văn hóa, tuần văn hóa Việt Nam... tại Trung Quốc.

    Theo một thống kê được công bố trên tờ "China Daily", năm 2004, Trung Quốc nhập khẩu 4.000 đầu sách từ Mỹ, nhưng chỉ xuất khẩu 14 đầu sách sang nước này; nhập 2.000 đầu sách từ Anh, nhưng chỉ xuất sang đây 16 đầu sách.

    Từ năm 1999 đến năm 2002, hơn 280 đoàn nghệ thuật Nga biểu diễn ở Trung Quốc, trong khi chỉ có 30 đoàn nghệ thuật Trung Quốc sang biểu diễn tại Nga. Giai đoạn 2000-2004, Trung Quốc nhập khẩu trên 4.000 phim và chương trình truyền hình, nhưng xuất khẩu không đáng kể. Dòng phim "giai điệu chủ" hầu hết chỉ tiêu thụ được ở khu vực Đông Nam Á mà trong đó Việt Nam là "tiền đồn".

    Đã đành Nga, Mỹ và Anh là ba nước lớn nên Trung Quốc không dễ tiến hành bá quyền văn hóa như với Việt Nam. Nhưng ngay cả một quốc gia nhỏ bé ở Đông Âu là Hungary - diện tích chỉ bằng một phần ba Việt Nam, dân số 10 triệu - thì cũng từng tổ chức Năm Văn hóa Hungary tại Trung Quốc (2007-2008), và dựng tượng đại thi hào dân tộc Petőfi Sándor ở Thượng Hải.

    Những thông tin này có gợi cho chúng ta một suy nghĩ gì chăng?

    Đoan Trang
    Theo blog Đoan Trang

    ===================
    Bài đăng trên Nhịp Cầu Thế Giới, 17/5/2009
    0 nhận xét
    * Huynh Đệ Việt Nam - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Huynh Đệ Việt Nam